Mắt Trào Lệ Vui
Trang Chính » Thơ » Mắt Trào Lệ Vui


Mắt Trào Lệ Vui
 

Dầu đang trong thời chinh chiến, nhưng quê hương Việt Nam luôn giữ nét đơn sơ dẽ thương và tình tự muôn màu. Tình quê đẹp muôn đời như câu ca dao không thể nào tìm thấy nơi xứ sở quê người xa lạ :

Lục bình trôi nổi trên sông
Em khôn giặt áo ngó mông lên bờ

Em vẫn ngó mông, dầu không ai hẹn ai chờ, tình vẫn đẹp vẫn nên thơ trong trái tim người con gái. Tình tự với nỗi buồn nhè nhẹ nên thơ của buổi ban đầu nàng biết lối vào khu vườn tình ái !

Hoặc sự giận dỗi dễ thương của người con gái đang mơ màng trên lối mộng vườn yêu. Thi sĩ MH. Hoài Linh Phương gởi theo từng rung động qua từng chữ ngọt ngào trong thi phẩm mang tên Vua Thái :

“... Trời tháng chín, lá đổi màu se úa
Gió cũng buồn như một thuở xa xưa
Tà áo đen - con lộ dài im tiếng
Người xa rồi cho mắt nhỏ giăng mưa

 Gươm súng người mang, tình ta trẻ dại
 Tuổi học trò thôi hết những ngày vui
 Ta lặng lờ nghe tiếng giày xa khuất
 Ta sững im cho đau đớn một đời...”

* Có những nỗi đau, cộng với vạn niềm vui lẫn lộn trong đời cho tình tự lên ngôi thời trẻ dại. Bỗng ngày kia quê hương ngập tràn rừng cờ máu đỏ, bất ngờ tạo sự tang thương như mưa gào phẫn nộ, như gió cuồng bão tố, gây bao nhiêu tang tóc trên quê hương, tràn về sông biển những vô thường từ sau giây phút ấy. Vang động như tiếng khóc, lời kêu than giữa trời cao biển rộng, chứa đựng trong thi phẩm Biển Và Em được nói lên qua tâm sự của thi sĩ Tê Ðê Tê “... Ðại dương bao la, ngàn trùng cách biệt - sóng bạc đầu thê thiết đuổi xô nhau - Lòng biển khơi chôn kín những niềm đau - Em đâu biết suốt đời ta hoài niệm” (Biển Và Em của Tê Ðê Tê khơi lên niềm đau và thù hận từ buổi ấy và mãi mãi về sau) :

“Ta cứ ngỡ...
Tháng năm dài, phôi pha thương nhớ
Nào ngờ đâu ngồi nhìn biển chiều nay
Gẫm câu thơ : muối mặn với gừng cay
Chợt thương nhớ về em da diết...

 Ðại dương bao la, ngàn trùng cách biệt
 Sóng bạc đầu thê thiết đuổi xô nhau
 Lòng biển khơi chôn kín những niềm đau
 Em đâu biết suốt đời ta hoài niệm...”

* Nếu quê hương đừng bị bạo quyền Hà Nội cướp giựt, bằng những thủ đoạn tráo trở, và hành động tàn ác nhứt thế gian. Nhưng bề ngoài vẫn cứ cố tình rêu rao tình thương, nhưng bên trong họ giết người bằng bàn tay sắt bọc nhung hết sứ dã man tàn bạo. Nếu không, chắc đâu ai xui em phải rời xa quê hương đi tìm tự do, để rồi phải âm thầm vùi thây nơi lòng biển vắng. Cố nhân ơi, thời gian không thể nào bôi xóa được nỗi đau “... Xác thân em hòa tan trong lòng biển - Ta trọn đời mong làm kiếp hải âu - Bay trên em mang ánh sáng tinh cầu - Ru em ngủ nghìn năm cùng biển cả”.

“... Xác thân em hòa tan trong lòng biển
Ta trọn đời mong làm kiếp hải âu
Bay trên em mang ánh sáng tinh cầu
Ru em ngủ nghìn năm cùng biển cả”.

 Lưu lạc nơi đây đất trời xa lạ
 Nhưng biển kia vẫn biển quê hương
 Như Mỹ Khê, Cửa Ðại, Thuận An...
 Vẫn những nơi mình bắt còng, tắm biển

Kỷ niệm ấu thơ một đời miên viễn
Như bốn mùa : Xuân, Hạ, Thu, Ðông
Bến sông kia dù bồi lỡ thay dòng
Tình một thuở vẫn là tình bất diệt...”.

* Không thể quên, nên muôn đời anh vẫn nhớ. Nhớ thương em và hận những oan trái của bạo quyền Cộng sản Hà Nội trói buộc đồng bào ta “... Cao xanh ơi ! Sóng đại dương cuồn cuộn - Xô vào bờ khỏa lấp dấu yêu xưa - Bé yêu ơi ! Thương nhớ mấy cho vừa - Ngồi nhìn biển chiều nay ta muốn khóc”.

“... Lần em ra khơi là lần vĩnh quyết,
Trong lao tù ta nào biết gì đâu ??
Hỏi vì sao : Ta mãi mãi xa nhau ?
Con suối nhỏ không đổ vào sông lớn !

 Cao xanh ơi ! Sóng đại dương cuồn cuộn
 Xô vào bờ khỏa lấp dấu yêu xưa
 Bé yêu ơi ! Thương nhớ mấy cho vừa
 Ngồi nhìn biển chiều nay ta muốn khóc”.

* Nỗi đau mất em, vẫn nhỏ hơn nỗi buồn của mấy chục triệu con tim đồng bào thân yêu bị đọa đày ngay trong lòng đất mẹ, từ mấy mươi năm qua phải cắn răng sống cảnh thiếu ăn thiếu mặc từng ngày. Nếu có người khách nước ngoài bất ngờ đến xứ sở hỏi thăm, đảng và nhà nước luôn mồm buộc người dân phải láo xược, thêu dệt điêu ngoa đủ điều. Sự láo xược ấy hằng ngày rêu rao đầy rẫy trên báo chí của nhà nước. Thuở đời, nhà nước công khai cướp đất của thánh đường, tự ý xây công viên, rồi lớn tiếng già mồm cho là các chức sắc của dòng tu vui lòng tự ý hiến tặng.

* Mới đây, giáo sư Chu Bá Tước báo tin với một vài anh chị em học trò cũ về tin thầy Hồ Văn Chiếu vừa quyết trở lại quê hương sống hết cuộc đời còn lại. Trước khi lên đường, thầy không quên biên thư cám ơn Sở Xã Hội, đồng thời cũng để yêu cầu cơ quan nầy cắt số tiền trợ cấp, từ sau ngày ông rời khỏi Hoa Kỳ.

Thái độ công minh của nhà mô phạm Hồ Văn Chiếu, là bài học công dân giáo dục sáng giá dành cho tập đoàn Chánh trị Bộ Cộng sản Hà Nội !

Số học trò của thầy Hồ Văn Chiếu có những anh hùng thời đại như cố Ðại tá Hồ Ngọc Cẩn, cựu Ðại tá Nhan Văn Thiệt, giáo sư Dương Khả Ái, giáo sư Trầm Cảnh Thường, nhạc sĩ Lam Phương, chị Bùi Thị Cẩm Giang và một vài văn nghệ sĩ tên tuổi khác.

* Với tình yêu, đời có những câu ca dao “yêu nhau mấy núi cũng trèo...”, nhưng làm sao có thể sống ở quê hương, khi gót sắt bạo tàn của tập đoàn Cộng sản Hà Nội biến quê hương thân yêu trở thành... địa ngục..!

Ðể chứng minh, chúng ta hãy đọc những câu thơ của Hoài Ðiệp Tử : Tiếng Việt Bây Giờ Em Còn Nhớ Hay Quên :

“Nhân loại đã thuộc lòng
Với một người đi thuyền tìm ra tân thế giới
Hôm nay, bài học mới
Sản phụ nước tôi, trẻ thơ, cụ già
Còng lưng mệt mỏi
Cũng biết đi thuyền
Vượt nửa địa cầu tìm tới tự do
Ðã là người ai cũng ngại sóng cả gió to
Dập vùi những khoang thuyền nhỏ
Từ ngàn xưa
Con người hằng khiếp sợ
Thú dữ, kình ngư, đất chuồi, bão tố
Dân tộc tôi không phải thánh thần
Cũng kiếp con người, xương thịt rã tan
Biết sợ chết, lúc bất thần biển dữ
Lạ đến vô cùng
Người nối người sinh tử
Tìm sống mong manh nhưng hớn hở lên đường
Ðường có gì trùm phủ ở sau lưng
Ðất chết, nhà giam, lưu đày, ngộp thở !
Những cái chết làm nên lịch sử
Những cái chết để loài người suy nghĩ
Xác thuyền nhân
Vì sao trôi nổi giữa đại dương...”.

* Nếu không gặp cảnh đất bằng sóng dậy, đâu ai dại gì phải bỏ nước ra đi, bỏ lại nơi đây những mối tình mộng mơ với bao nỗi trái ngang rất ư tội nghiệp. Những chuyện tình đẹp hơn bao giờ hết, đành đoạn chia tay, nguyên do chánh tại vì sao ? Ðọc thi phẩm Nét Cọ của thi sĩ Hư Vô, nghe ngọt ngào như vừa uống chén trà xanh giữa trưa hè nắng cháy. Nhưng sau đó cũng ít nhiều ngang trái. “... Ngã tư Phú Nhuận, phố đã quen tên - Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Ðịnh - Ðợi chờ nhau quán nhớ để không quên...”.

Ở một góc phố thân quen, từng đêm mình dìu nhau bước êm đềm trong con hẻm nhỏ. Có những đêm trong căn gác nghèo vắng vẻ, tiếng ai ngân vang mấy câu thơ của thi sĩ Lê Hưng VKD : “... Rượu hoài nghi ta uống sầu chăn gối - Quên lối về năm tháng cũ phân vân - Thư tình cũ như lạc loài mất tuổi - Lưu bút nầy xa vắng đến băn khoăn...”.

Thi phẩm Nét Cọ của nhà thơ Hư Vô chở theo bao nỗi nhớ thương, mà thi sĩ Ðặng Thế Kiệt qua tác phẩm Mùi Hương, đã để lại trong hồn người đọc vấn vương bao nỗi nhớ “... Từng bước chân đi khắp nẻo đường - Mùa đông buốtgiá ngập trời sương - Ðêm nay hồn mộng về quê cũ - Hoa bưởi khuya rồi không ngát hương”. Thi phẩm Nét Cọ của Hư Vô :

“Tìm em nơi đâu, giữa dòng người lạ ?
Ngã tư Phú Nhuận, phố đã quen tên
Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Ðịnh
Ðợi chờ nhau quán nhớ để không quên

 Nơi tách cà phê khuấy hoài vẫn đắng
 Cho nụ hôn đầu ngọt giáp dung nhan
 Nơi sợi tóc rớt vào anh, côi cút
 Anh mang vào đời để có chút em...”.

* Vừa ở cạnh nhau đã âm thầm xa cách. Tại vì sao, nào ai hiểu vì sao ? Thi sĩ Hư Vô gởi lên mặt giấy từng nỗi nhớ xôn xao. “... Rồi xa nhau cũng từ con phố đó - Dáng em nhỏ dần, tan giữa đám đông - Anh để mất giảng đường buồn trơ trống - Họa thất chiều xiêu vạt nắng mênh mông”.

Rồi xa nhau cũng từ con phố đó
Dáng em nhỏ dần, tan giữa đám đông
Anh để mất giảng đường buồn trơ trống
Họa thất chiều xiêu vạt nắng mênh mông.

 Bóng trải ngang vai đường cong dốc ngược
 Màu son ướt lối lãnh cảm môi em
 Mái tóc bay qua hiên đời gió lộng
 Vết sơn còn động cỡn cuối triều nghiêng.

Bỏ bảng vẽ, nghe buồn riêng nét cọ
Anh trở về tìm lại dấu chân quen
Mới biết em bỏ bờ sang bến lạ
Cả đời anh không vẽ nổi tên em.

* Cuộc đời như giấc chiêm bao, xôn xao nỗi nhớ chở bao ưu phiền, thon thon mười ngón tay tiên - lung linh kỷ niệm triền miên giọt tình. Thi sĩ Trần Văn Sơn có mấy câu thơ trong Ảo Ảnh như nước mắt lưng tròng...

“Anh đi tìm em biển xanh màu lá mạ
Con tàu rời bến mang thành sầu chia ly
Ðôi mắt em hiện về trong hơi thuốc lá
Cồn cát nhìn anh và ảo ảnh ôm ghì”.

* Có thứ gì luôn miên viễn ở trong ta, không hẳn áo cơm mà là quê hương với trăm ngàn kỷ niệm. Trong thi phẩm Nơi Em Ðến của thi sĩ Ngô Văn Thọ, đã trải tâm tư qua từng hơi thở, tìm lại hình ảnh nên thơ như vườn rau, ao cá, bông ô môi rụng tím cành chờ mong.

“... Nơi em đến, hàng cau gầy có trổ
Ngát quê hương mùi hạ cũ năm nào
Ngọn dừa xanh có nghiêng nghiêng bóng đổ
Ở cuối vườn lũ bướm có xôn xao

 Nơi em đến có đìa bông súng trắng
 Như quê ta ngày cũ buổi thanh bình
 Thoảng mùi hương nhớ tóc em trong nắng
 Tưởng em còn đi học, tuổi băng trinh...”.

* Mặc tình cho người dân trong nước đang sống cơ cực, bọn Cộng sản Hà Nội vẫn thản nhiên dùng không ít số đô la được Việt kiều gởi về nước để thực thi những chiêu bài tuyên truyền phá hoại đúng đường lối của nghị quyết 36. Những lãnh vực trọng yếu mà kẻ thù luôn chú tâm là báo chí và văn hóa trong lãnh vực hội họa, nhiếp ảnh v.v...

Âm thầm đối phó với mọi phá hoại vừa kể của Cộng sản, cơ sở Văn Thơ Lạc Việt do thi sĩ Ðông Anh chủ trương, năm qua đã mở cuộc thi Thơ, Văn mà vị chánh khảo là thi sĩ Hà Thượng Nhân. Buổi lễ phát giải thưởng sẽ cử hành vào đầu năm âm lịch tại thành phố San Jose.

Việc làm của Thi, Văn Ðoàn Lạc Việt là điểm son, là thái độ trực diện đối đầu với kẻ thù chung, trong trong cuộc chiến tranh tâm lý rất ư quan trọng.

Lễ, nghĩa, liêm, sĩ còn - chữ Việt còn. Tất nhiên Việt Nam không thể mất ! Thi sĩ Hà Thượng Nhân từng có thơ Tiếng Việt Nam sao mà yêu đến thế

Cứ líu lo như chim hót trên cành

* Thi sĩ Trần Văn Sơn qua thi phẩm Nghe Tin Phạm Nhã Dự Về Thăm Việt Nam (trong thi tập Thấp Thoáng Vài Nụ Hoa  sắp xuất bản), thi nhân đã gởi theo từng hơi thở qua vần điệu thi ca “đa dạng, đa tình”) “... Mầy về, tao gởi Sàigòn - Nụ hôn vĩnh cửu cội nguồn Việt Nam”.

Nỗi đau của kiếp lưu vong, thi nhân đã gởi cả tấm lòng lên mặt giấy : “Mầy về nhớ ghé qua tao - Trái tim quận Los cái đầu Bình Tuy - Phận thân còn lại tứ chi - Hai tay xứ Mỹ chân đi quê nhà...”.

“Mầy về nhớ ghé qua tao
Trái tim quận Los cái đầu Bình Tuy
Phận thân còn lại tứ chi
Hai tay xứ Mỹ chân đi quê nhà
Nhớ ra Phủ Lý nhà ga
Con tàu địa ngục đưa tù về Nam
Mầy về đục núi tìm thăm
Nghĩa trang Cà Ðú ươm mầm thơ xưa
Mộ Tô Ðình Sự buổi trưa
Hồn vương bóng nắng gió mùa Phan Rang
Nhớ thăm tân cảng Yên Bằng
Chữ Y Nguyên Nghiễm, Lưu Văn xóm gà
Nhớ thăm tất cả, người ta
Gửi tình tất cả miền xa, miền gần
Mầy về tao gởi Sàigòn,
Nụ hôn vĩnh cửu cội nguồn Việt Nam”.

* Lục bình trôi nổi trên sông
Em không giặt áo ngó mông lên bờ

Quê hương đẹp tựa bài thơ, dưới trăng hò hẹn vàng mơ thuở nào. Lần nầy không phải chiêm bao, bến mơ hò hẹn mắt trào lệ vui. Ðể anh kết vạn nụ cười, thành bài thơ đẹp đời đời tặng em..!

* HẢI BẰNG