Nụ Cười Nào Bật Khóc Trên Môi!
Trang Chính » Thơ » Nụ Cười Nào Bật Khóc Trên Môi!


Nụ Cười Nào Bật Khóc Trên Môi!
 

“... Chút nắng cho đời vơi bớt lạnh
Sao lòng chẳng ấm buổi từ ly
Hồn ta như cánh dơi treo ngủ
Móc ngược niềm đau nặng lạ kỳ...”

* Song đời không mãi xuôi dòng chảy, số phận con người cũng có lúc long đong. Ai cũng biết lối vào đường tình ái, lắm gập ghềnh hiểm trở mênh mông. Nhưng có bao nhiêu người đủ can đảm chối từ ! Thi sĩ Hoài Hương Tử đã gởi cho đời nỗi đau sâu kín, như tiếng thét lưng trời vang dậy khắp muôn nơi : “Xe đời bao chuyến qua rồi rẽ - Ðể lại hồn ta đại lộ hoang”. Trong khi ấy, thi sĩ Nhược Thu tiếp nối những nỗi đau trong thi phẩm Nguồn Cạn “... Hồn ta như cánh dơi treo ngủ - Móc ngược niềm đau nặng là kỳ...”.

Thi phẩm Nguồn Cạn của thi sĩ Nhược Thu mang theo bao nỗi buồn ai oán, là bản tình ca khi cất lên, người thưởng ngoạn đột nhiên tắt lịm những nụ cười “... Mai mốt hết còn ve khóc hạ - thì màu phượng chín cũng bay hơi - Như em ngần ấy lời yêu dấu - Sẽ bốc theo ngàn mây nổi trôi...”.

“Ðã hết rồi em, mùa nắng chín
Nghe trời man mác chớm sang thu
Còn đây một ít sầu nung trái
Làm úc màu trăng buổi tạ từ

Mai mốt hết còn ve khóc hạ
Thì màu phượng chín cũng bay hơi
Như em ngần ấy lời yêu dấu
Sẽ bốc theo ngàn mây nổi trôi

Chút nắng cho đời vơi bớt lạnh
Sao lòng chẳng ấm buổi từ ly
Hồn ta như cánh dơi treo ngủ
Móc ngược niềm đau nặng lạ kỳ

Người chối nhau, vần có chối thơ
Mà sao mây trắng cứ bơ vơ
Rồi khi nước cạn, nguồn non tận
Còn có ai đâu để đợi chờ...” ?

* Có chút gì thơ dại, chở nỗi mong manh cho dây tình ái leo cao. Có chút buồn nhè nhẹ, chút rung động xôn xao. Chút chợt nhớ chợt quên bất ngờ từ đâu ùa tới. Ðầu óc không lú lẩn, mà bước chân tình đang bước vào khu vườn tình ái :

Hai nhà thơ Nguyễn Hải Thảo và BÐC, có bài thơ mang cùng đề tựa Hình Như, không khác nào hai kẻ thân quen đang sánh bước chung đường.

Nguyễn Hải Thảo : “Hình như - Tôi với riêng tôi - Ngồi im một bóng - tự soi đời mình”.

“Hình như
đã cuối một ngày
Con chim lẻ bạn
vừa bay đi rồi

Hình như
tôi với riêng tôi
Ngồi im một bóng
tự soi đời mình

Hình như
có một chút tình
nằm lăn lóc
chỉ tôi nhìn ra thôi”.

* Người thơ BÐC “... Hình như gió thổi giao mùa - Bóng ai theo đó lẻn lùa vào tim - Hình như đêm ngủ cứ lăn - Thôi rồi - hỏng lẽ - nhớ đằng người dưng”.

“... Hình như gió thổi giao mùa
Bóng ai theo đó lẻn lùa vào tim
Hình như nỗi nhớ nhẹ êm
Thôi rồi...
hỏng lẽ... lỡ quên then cài

Hình như gió thổi mây bay
Kéo thêm sợi nhớ chạy dài lâng lâng
Hình như đêm ngủ cứ lăn
Thôi rồi - hỏng lẽ - nhớ đằng người dưng”.

* Thi sĩ Quán, khá chân thành và vô cùng lãng mạn, thơ ông ngọt ngào đằm thắm, nhưng rất mực văn chương. Thi phẩm Anh Yêu có phải do người con gái khẽ gọi người mình thương ? Hay ngược lại ? Nhưng bằng cách nào chăng nữa, cũng thấy được nét xôn xao, tình tự dây chuyền trong từng con chữ...

“Cười chi lịm nửa hồn người
Nói chi thương quá những lời ru êm
Nẻo về rồi nhớ rồi quên
Bởi khuôn mặt ấy dịu hiền anh yêu”.

* Trong thi phẩm Viết Cho Giòng Sông Nước Mắt, thi sĩ Hoàng Anh Tuấn chân tình cảm xúc, như đang bước đi dưới cơn mưa nước mắt của cuộ đời...

“... Bước nghiêng ngả giữa một trời đổ tuyết
Nghe xót xa nắng đẹp chốn quê hương
Thấy chiều tàn trên đại lộ Hoàng Hôn
mà hốt hoảng tưởng đi vào kinh lạch...”.

* Có những điều, dầu người ta muốn quên, nhưng trái tim vẫn nhớ hình ảnh mối tình đầu, và bao kỷ niệm trân quý ở quê hương.

Cuộc chiến đã tàn, nhưng người chiến sĩ thề sống chết với quê hương, từ bấy lâu nay vẫn còn thấy lòng ray rứt. Lý do, vết thương chưa lành, làm sao thi nhân quên được nỗi đau.

Thi phẩm Thần Thoại của thi sĩ Trạch Gầm :

“Sao tự dưng
Em mơ thành quả thị
Ðể anh nhọc lòng
Ði tìm bị đựng em

Anh đâu phải bà già...
mà chỉ hít chớ không ăn
Thế mới chết...
Làm sao em chui ra thành con Tấm

Hoàng tử ngày xưa...
Ðã chắc gì không lẩm cẩm...
Lượm được chiếc hài...
Ðã tẩn mẩn tê mê
Thằng lính như anh...
Trên vạn nẻo sơn khê
Dép tao loạn...
Nếu anh lượm, lượm hoài không bao giờ hết

          * * *

... Sao tự dưng
Em muốn thành con Tấm
Khi anh chỉ là thằng lính trận sờn vai
Chiến trường đau, đâu có đợi đêm, ngày
Trong lửa đạn
Cổ tích nào sống nổi
Người chinh phụ nào không chờ không đợi
Em đợi chờ anh...
... Vài năm không được hay sao

Lỡ anh không về
Em còn nỗi tự hào
Ít ra trong đời
Mình đã từng yêu lính

* Chiến tranh là nỗi đau muôn đời còn in dấu. Thi sĩ Du Tử Lê có thi phẩm mang tên Chẳng Chiến Tranh Mà Cũng Lẻ Ðôi :

“... Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời như đất (rất xa xôi)

Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi”.

* Tưởng như thi sĩ Nhược Thu được bàn tay vô hình nào đó giao cho ngàn nỗi buồn của thế sự. Thi nhân là người tình nguyện chuyển tải thông điệp kia cho thiên hạ trên đời. Trong thi phẩm Còn Ðây Ít Chữ Mòn Bên Gối, có mấy câu thơ dành để bắt nhịp cầu buồn :

“... Em trách nửa đời nơi bến lạ
Xứ người mưa nắng tựa chiêm bao
Vầng trăng không xẻ mà luôn khuyết
Treo chếch đôi bờ cho nhớ nhau...”.

* Nếu không có biến cố tang thương dội xuống quê hương thân yêu vào mùa xuân năm ấy, thì thi sĩ Bạch Loan chắc không thể có thi phẩm buồn mang tên Một Dòng Sông “... Dòng sông bạc một lần ta lỡ hẹn - Nên ngậm ngùi con nước mãi lang thang - Chòm mây trắng bên trời trôi bẽn lẽn - Và phố xưa hoang phế đến điêu tàn...”.

Ðời viễn khách, quê nhà chưa trở lại
Ngẩng nhìn lên trời rộng vẫn mênh mông
Từng áng mây xa nhà chưa trở lại
Em đâu rồi, có nhớ một dòng sông ?

Dòng sông bạc một lần ta lỡ hẹn
Nên ngậm ngùi con nước mãi lang thang
Chòm mây trắng bên trời trôi bẽn lẽn
Và phố xưa hoang phế đến điêu tàn !

Này em hỡi có khi nào nhớ lại
Một chiều xưa bên dòng nước xôn xao
Ðôi mắt ấy âm thầm vương ngấn lệ
Tàu đi rồi, chưa kịp nói gì nhau

Lời hẹn ước đã đi vào dĩ vãng
Ðể cơn sầu thiên cổ mãi vương mang
Thời tuổi mộng dần đi vào quên lãng
Dòng sông xưa bến cũ đã hoang tàn.

* Dòng sông xưa ngày ngày xuôi chảy. Sao nỗi buồn vẫn còn mãi trong ta ?
Này em hỡi có khi nào nhớ lại
Một chiều xưa bên dòng nước xôn xao
Ðôi mắt ấy âm thầm vương ngấn lệ
Tàu đi rồi, chưa kịp nói gì nhau

                       * * *

Tàu đi chồng chất thêm nỗi nhớ
Nụ cười nào, bật khóc trên môi..!

* HẢI BẰNG